Tản văn: chuyện tình cùng nón lá

Nón lá không chỉ là vật tượng trưng cho sự dịu hiền, đảm đang của bao người phụ nữ, người mẹ Việt Nam, nón còn là nhân chứng cho những mối tình vượt khoảng cách. "Đó là một câu chuyện của em và anh, chỉ của riêng đôi mình,...anh còn nhớ?!, một mối tình nồng thắm với em cùng chiếc nón lá đã gắn bó và là chứng nhân trong mối tình đó, em nghĩ một mai sau đến khi bụi thời gian phủ mờ đi mọi thứ thì nó vẫn sẽ thắm nồng..."

 

 

"Sao anh không về thăm quê em...

Ngắm em chằm nón buổi đầu tiên,

Bàn tay xây lá, tay xuyên ngón

Mười sáu vành, mười sáu trăng lên..."


Em không biết đã bao lâu chiếc nón lá đã có mặt ở vùng quê của em, từ nhỏ em đã thấy những hình ảnh của chiếc nón, mẹ em thường làm những chiếc nón lá để đội, để tặng cho bà con hàng xóm, chiếc nón gắn liền với những cô gái quê và tà áo bà ba, đi đâu cũng mang theo chiếc nón bên mình như một món trang sức không thể thiếu và rất bình thường. Nắng mưa vui buồn cùng chiếc nón lá, nó mộc mạc, bình dị lắm! Nhưng trong cái vẻ giản đơn ấy lại không đơn giản chút nào, để tạo nên chiếc nón lá là cả một quá trình vất vả, nón lá rẻ tiền nhưng công sức mồ hôi bỏ ra để làm thì có giá trị vô giá! Chiếc nón lá qua những bàn tay khéo léo, tỉ mỉ, chăm chút, gọt dũa, uốn nắn để mới có thể nên hình được một chiếc nón!

Thuở bé em hay thường xem mẹ làm nón, em thích và say mê với những chiếc nón lá, nhưng em chỉ xem và không được đụng tay vào làm nó, cho đến khi 15 tuổi, em bắt đầu tập tành học mẹ làm chiếc nón, mẹ chỉ dạy em nhiều thứ lắm, làm nón không dễ và để làm ra được một hình hài chiếc nón đối với em là người lần đầu làm quen với chuyện này thì càng khó! Và cuối cùng em đã làm ra được một chiếc nón, nó là chiếc nón lá mà em đang mang theo đấy anh! chiếc nón lá không giống với bất cứ chiếc nón lá nào, bởi nó là do chính em làm nên, chiếc nón lá đầu tiên và duy nhất...

 Em cứ nói chuyện với anh mà quên đi chiều hôm đã gần sập tối lúc nào chẳng hay, câu chuyện miên man, tự nhiên khiến em thấy vui lạ và quên đi mọi thứ, quên cái ngượng ngùng lần đầu gặp anh, rồi sau cùng xin phép chào anh, em đội chiếc nón lá chèo xuồng đi về nhà!

Hai người xa lạ tình cờ gặp nhau và tạm biệt nhau mà cũng chẳng có lời hẹn sẽ gặp lại nhau, em chẳng biết gì về anh - chàng thanh niên lạ lẫm với vùng sông nước ấy! Nhưng cuối cùng em đã biết...có một anh chàng cứ mỗi chiều một mình tự chèo chiếc xuồng ba lá đến lại chỗ xưa bến đò mà anh nhặt được chiếc nón lá trôi giữa dòng nước, chắc anh nghĩ anh sẽ gặp lại cô gái hôm đó...! Anh đã đúng, khi cứ mỗi chiều có một cô gái đi kéo vó về ngang, cô gái thấy có dáng một anh thanh niên lây hoay với mái chèo của chiếc xuồng ba lá trông rất mắc cười và ngộ...cô gái đó là em!

Qua những lần chào hỏi, bắt chuyện, em làm quen với anh và hiểu anh hơn, một chàng trai thành thị cũng từng có thời gian gắn bó với miền quê đồng ruộng, anh bên em như một người bạn, bạn mới quen mà lại đặc biệt với em! Những ngày sau anh gặp em với hình ảnh khác lạ của một chàng trai nông thôn, bình dị cùng chiếc nón lá...

Chiếc nón lá mà em vẫn thường mang theo bên mình mỗi khi đi ra ruộng đồng hay bất cứ đâu, vào những ngày mùa lúa chín về, những người nông dân lại cần cù, chăm chỉ trên đồng với những chiếc nón lá, nhấp nhô như những bông hoa giữa một biển lúa vàng mênh mông..., chiếc nón lá che cho em và anh trong những ngày nắng gắt, nắng chang chang, chiếc nón lá làm cái quạt tặng những cơn gió thổi nhè nhẹ cho dịu mát cái nắng cái nóng, chiếc nón lá đi qua những ngày mưa tầm tã, mưa dầm, mưa ngâu,...chiếc nón lá che cho em và anh, một cái cảm giác ấm nồng giữa những cơn mưalành lạnh!

 

 "Nón này che nắng che mưa...

 Nón này để đội cho vừa đôi ta!..."

 Chiếc nón lá em thường mang theo để làm chiếc rổ hái và đựng những trái mù u, đựng những đọt và trái mồng tơi,...chiếc nón lá để em làm gào múc nước ven sông để rửa tay chân, chiếc nón lá để em nghiêng nghiêng che đậy khuôn mặt bối rối, ngại ngùng những lúc anh nhìn em, chiếc nón lá để em làm dáng thướt tha mỗi sớm mơi lên ruộng đồng với áo bà ba, chiếc nón lá quan trọng và đặc biệt với em, không chỉ là một chiếc nón lá đơn giản mà nó bên em, giúp em trong những chuyện đời thường, nhỏ nhặt, em vẫn cứ hay lạm dụng, sử dụng nó vào bất cứ việc gì nếu có thể dùng đến và dù thế em rất bảo vệ, cưng chiều chiếc nón lá, không để nó dễ hư hay cũ kỹ đi, giữ gìn chiếc nón lá trong sáng, vẹn nguyên như ngày nào em đã làm ra nó như giữ gìn nét bình dị, sự đoan trang, kiều diễm và duyên dáng của em - người con gái miền sông nước!

 

Một tháng bên anh ngắn ngủi nhưng có lẽ là thời gian đặc biệt nhất với em, em quen biết được một chàng trai, một người bạn mới đến thăm vùng quê của em, lúc anh từ giã quê ngoại lên đường trở về lại thành thị...em đội chiếc nón lá chèo xuồng ra tiễn anh đi, lúc chia tay thấy sao buồn bã, như em mất đi thứ gì quan trọng lắm, sẽ xa người bạn mới quen, không còn cùng anh trên vùng quê sông nước này nữa! Em thoáng buồn, nước mắt em rơi nhưng cố giấu và che đi sau chiếc nón lá, em chẳng có gì tặng anh làm kỉ niệm trong lần chia tay này ngoài chiếc nón lá của em, trao tặng lại anh như một món quà cho tình bạn đẹp đã trải qua trong thời gian ngắn, em chẳng biết sao mà mình lại làm như thế đối với chiếc nón lá mà em yêu quý chẳng muốn xa rời, không dám làm đánh mất hay trao cho ai...nhưng trong giây phút ấy em đã tặng anh chiếc nón của em, mong anh sẽ nhớ đến những kỉ niệm đã có ở vùng quê của em, hy vọng anh sẽ thay em giữ chiếc nón lá mãi như hôm nào, nhớ đến em một cô gái bình dị chốn quê xa khi mà anh còn nhìn thấy chiếc nón lá của em!

 Em vẫn sống cuộc sống của một cô gái quê bình dị trong những ngày không có anh đến trước đây, không còn gặp anh đôi lúc thấy trống trải, thiếu vắng nhưng em cũng phải chấp nhận và mau quên chuyện đó, chỉ thỉnh thoảng những chiều đi chèo xuồng kéo vó, đi ngang con đò xưa thì em bỗng nhớ đến hình ảnh của chàng thanh niên khi xưa! Lâu lâu em lại nhận được vài lá thư của anh gửi về, những dòng thư ngắn, hỏi thăm sức khỏe,...em thấy an lòng và bâng quơ viết thư hồi đáp lại anh! Em lại thấy nhớ chiếc nón lá mà em đã yêu quý, luôn bên em trong những ngày tháng xưa, em không còn đội nón lá nữa!, dù đâu đó vẫn có những chiếc nón lá khác, xinh đẹp hơn chiếc nón lá của em rất nhiều, nhưng em vẫn chỉ thích và muốn đội chiếc nón lá mà chính tay em đã làm ra, không có chiếc nón lá đi qua bao ngày nắng, ngày mưa...thấy thiếu vắng và tẻ nhạt với em, dù thế nào em cũng không hối tiếc vì đã tặng nó cho một người bạn như anh, không biết rồi nó có còn vẹn nguyên như khi xưa hay không nữa, anh nhỉ?! Thời gian cứ trôi qua em cũng chẳng để tâm đến và chỉ nhận thấy anh không còn gửi thư thường xuyên nữa, rất ít lá thư mà em nhận được như xưa, cho đến một ngày khá lâu em nghĩ rằng sẽ không còn một lá thư nào gửi cho em nữa...!

Một ngày...ngày cuối hạ của nửa năm sau, anh - chàng thanh niên xưa trở về với vùng quê xưa...miền sông nước mênh mông của em, anh mang theo chiếc nón lá của em năm nào, cùng mẹ của anh...đến thăm gia đình em và ngõ lời cưới em!

 Anh làm em vỡ òa trong những nỗi niềm, em thấy mừng vui, bất ngờ, bỡ ngỡ và xen lẫn sự bối rối, khi được gặp lại hình ảnh của anh, chiếc nón lá thân quen của em cùng một lời ngỏ cưới của anh và gia đình, đó là một điều em không bao giờ ngờ tới được, có thể em và anh chỉ quen nhau như những người bạn tình cờ, chẳng hiểu biết gì nhiều về nhau thế mà anh lại đi đến quyết định như thế, có quá vội vàng và thiếu suy nghĩ không anh?! Anh vẫn một mực ngỏ lời với em và thưa chuyện với gia đình em, em chẳng biết sao và cũng chẳng nghĩ được gì thêm nhiều!, có lẽ gia đình em cũng sẽ chấp thuận cho chuyện vui đó và vì con gái quê đến tuổi như em ai cũng làm đám cưới, lên xe hoa...lấy chồng, em nghĩ mình cũng yêu anh, em sẽ bên anh, làm bạn với anh trong khoảng thời gian sau này...trong vai trò là một người vợ!

 Rồi ngày em lên xe hoa, đội chiếc nón lá trắng trong, mặc chiếc áo dài bên anh về nhà chồng, ngày mà em chưa từng nghĩ đến, ngày trái mù u rơi rụng mà chẳng còn ai đi hái lượm, không còn ai đi bẻ đọt mồng tơi, không còn hình bóng của cô gái những buổi chiều đi kéo vó, chèo xuồng ở vùng sông nước nữa! Nước mắt khẽ rơi trong cái ngày vui đó, hòa lẫn nỗi buồn, luyến tiếc xa quê nhà, em chẳng biết rồi mai sao cuộc đời em như thế nào giữa một nơi chốn mới, xa lạ với em!

 Và ngày hôm nay...

 Em đã là một cô dâu chốn xứ người, đã là một người vợ, bên người chồng là anh! Một lúc nào đó em sẽ suy nghĩ lại rằng...có thể khi xưa mình đã quyết định vội vàng, nếu em không làm vợ của anh, nếu em không trao chiếc nón lá đó cho anh,...thì tất cả giờ đây với em sẽ còn lại là gì?! Em có hối tiếc về điều đó?! Em sẽ biết rằng mình không hối hận và phải chấp nhận nó, trong vu vơ nghĩ suy của một người con gái quê đã là người vợ trẻ, đó là duyên phận và mối tình đã dành riêng cho em, cho chiếc nón lá của riêng em, dẫu có nhiều lúc đắng cay, xót xa, nhớ thương về chốn quê nhà xưa cũ nhưng biết làm sao được ở nơi xứ người, em lại ôm ấp kỉ niệm với chiếc nón lá, là một kỉ vật mang những hình ảnh của kí ức quê nhà, của những ngày tháng tuổi thơ gắn bó và đã đi qua, chốn xứ người làm sao thấy lại được những hình ảnh đó! Em phải bắt đầu quên đi những kỉ niệm cũ để làm quen với một nơi mới lạ, lo cho công việc gia đình chồng, chăm sóc và yêu thương chồng cùng mái ấm mới, và nhiều lúc anh hay có nhiều tật xấu, anh hay làm em buồn, làm em thấy chản nản, tuyệt vọng trong cuộc sống gia đình, em lại muốn buông bỏ tất cả, em muốn được làm một cô gái như xưa, tự do và chưa nghĩ đến chuyện đời,...những lúc ấy suy nghĩ em lại vu vơ, chỉ biết là suy nghĩ thôi! chứ cũng không thể nào làm khác hơn được! Anh lại đem những chuyện xưa trước đây cùng kỉ niệm của chiếc nón lá ra để làm cho em nguôi ngoai, làm lành với em... và thế là em cũng xem như chuyện đã qua...lại trở về với hình ảnh của một người vợ trong mái ấm của riêng mình!

 

 

"Chưa chồng...nón thúng, quai thao...

Chồng rồi, nón rách, quai nào thì quai...

Còn duyên nón cụ quai tơ...

Hết duyên nón lá quai dừa cũng xong.."

Có những khoảng kí ức trong em đang dần phôi phai và mai một theo năm tháng vì cái sự trôi chảy quá nhanh của dòng đời, nó không bình yên và êm ả như chốn quê xa xưa, kí ức có khi đã ngủ vùi trong những vết bụi phủ màu thời gian, chiếc nón lá trắng trong khi xưa cũng đã dần bị ngã màu phai nhạt năm tháng, đôi lúc nhớ quên, thương xót...em lại lấy ra để lau chùi, ôm ấp và hông khô kỉ niệm... Đôi lúc Mẹ chồng em hay bảo sao em vẫn giữ mãi chiếc nón lá khi xưa giờ đã cũ kỹ bạc màu,...Mẹ chồng mua cho em vài chiếc nón khác rất đẹp và hợp thời hơn, những chiếc nón được trao chuốt, uốn nắn và làm rất công phu, sắc sảo,...nhưng em vẫn yêu quý chiếc nón lá đầu tiên ấy, có thể nó sẽ là chiếc nón lá cuối cùng, duy nhất của đời em, do chính em làm nên nó! Em sẽ vẫn cố gìn giữ nó mãi như thế khi mà em còn có thể!, biết đâu một ngày nào đó không xa, em sẽ có con gái và khi con gái em lớn...em sẽ trao tặng lại con gái của mình chiếc nón lá của mẹ nó, hoặc nếu em có con trai...thì em sẽ để đến ngày con trai lớn khôn, trưởng thành...lúc đó em sẽ trao cho con trai em để nó tặng cho người phụ nữ mà nó yêu thương và sẽ cưới làm vợ!...Mẹ chồng em vẫn thường nhìn em cười, Mẹ vẫn bảo: "Con dâu khờ...con dâu ngốc...!"

 Đó là một câu chuyện của em và anh, chỉ của riêng đôi mình,...anh còn nhớ?!, một mối tình nồng thắm với em cùng chiếc nón lá đã gắn bó và là chứng nhân trong mối tình đó, em nghĩ một mai sau đến khi bụi thời gian phủ mờ đi mọi thứ thì nó vẫn sẽ thắm nồng...Anh nhỉ?!

Sưu tầm.

 

 

 

 

Thêm bình luận


Security code
Lấy mã code khác

Built with HTML5 and CSS3 | Copyright © 2012 NCV Entertainment

34 Nguyễn Thị Minh Khai , P.Đa Kao , Quận 1, TP HỒ CHÍ MINH