Bài thơ: Thơ Trong Nón Lá

 

 Thơ ai em đội trên đầu

 Nặng không, nghiêng mái tóc màu thanh xuân

 Tôi từng bỏ lạc tứ tung

 Những câu thơ đã nằm chung với tình.

 

 

Bây chừ, nhìn nón em xinh

Bỗng nhiên thấy lại lòng mình bên trong

Nón treo từng mảnh nắng hồng

Ánh lên nét chữ phụng rồng vờn nhau.

 

 

Gió len từ trước ra sau

Tóc bay quấn quít trong màu nắng trong

Loang từ Gia Hội, Kim Long

Tỏa sang Mang ngấm vòng Cổ Ngư.

 

 

Ơi   Tôn Nữ tiểu thư

Dải quai nón lụa hình như quá mềm

Chắc hai cánh môi em

Thỉnh thoảng chạm phải cho nên se mình.

 

 

Trở tay vịn, nhớ đừng quên

 Nâng cao vành nón để nhìn phố vui

 Phố đang thêm một người

 Làm thơ để bọc nụ cười duyên.



Thơ ai em đội thường xuyên

Thơ tôi xin được đậu viền nón thơ

Hôm nay cho đến bao giờ

Huế không còn nón bài thơ sống đời.

 

 

 

LuânHoán

 

 

 

Thêm bình luận


Security code
Lấy mã code khác

Built with HTML5 and CSS3 | Copyright © 2012 NCV Entertainment

34 Nguyễn Thị Minh Khai , P.Đa Kao , Quận 1, TP HỒ CHÍ MINH